Bà Rịa- Vũng Tàu, 1 trong 10 lần mặt trời lặn đẹp nhất trong năm.

Chuyên mục: Tin tức thang máy Lượt xem: 2410

 

Từ Cần thơ ra Bà Rịa- Vũng Tàu là một con đường khá khó khăn. Tại vì mình đã chọn cách đi nhanh hơn mà không tìm đến một nhà xe chất lượng. < Theo mình nếu đi trong khu vực miền tây. Bạn nên chọn nhà xe Phương Trang slogan của họ là: “Chất lượng” là danh dự. mình nghĩ câu đấy đúng nghĩa luôn>  

Lý do là các xe chất lượng họ còn đi qua Bến xe miền tây mà không đi thẳng ra Bà Rịa-Vũng Tàu. Do vậy mình đã lên mạng và tìm một nhà xe khác. Kết quả là gặp phải một xe kém chất lượng. Mình lên xe đấy lúc  2h sáng và bị một cảm giác là “giao trứng cho ác”. Thực sự là mình đã nghĩ như thế. Chiếc xe tồi tàn chạy lúc 2 giờ sáng và bật nghe cải lương nói về một người bị bênh ung thư. Lúc đấy mình thoáng một suy nghĩ trong đầu là một câu truyện về một chiếc xe ma. Trời ơi. Cái xe chạy như nó đã hết hạn được cả năm rồi. Mình không thể nào mà thoải mái được. Ngồi im trong một vị trí chật hẹp với những túi đồ xung quanhn nhìn xung quanh rồi ngủ quên từ lúc nào mà không biết. :(.

Xe mình chạy xuyên đêm đến sáng hôm sau thì đến địa phận Bà Rịa- Vũng Tàu. Mình cảm thấy thoải mái và phấn trấn hơn khi thấy cảnh quan nơi này. Đẹp bạn ạ.

vung tàu

Vũng tàu <nguồn tự chụp :)) >

 

Hôm nay mình ăn sáng và nói chuyện với chị chủ hàng ăn về chuyến đi. Và thật ngạc nhiên là sau đó chị ấy cho mình mượn xe máy để đi chơi <tất nhiên là để chứng minh thư ở lại>. Mình nghĩ người Vũng Tàu cũng tốt bụng không kém người miền tây. :)

 

Mình rút ra được kinh nghiệm về thuê nhà nghỉ, khách sạn đấy là đừng quá tiết kiệm. hãy thuê một phòng vừa đủ hoặc tốt một chút. Hôm nay mình đã phải chuyển nhà nghỉ chỉ vì bảo: “ thôi thì ở có 1 đêm mà”. Đi du lịch thì hãy thử những thứ mình nghĩ là sẽ thoải mái.

Sau đó do trời nắng quá nên mình chờ đến 3 rưỡi chiều mới bắt đầu đi chơi bằng chiếc xe máy tự mượn được. Mình hỏi cô chú nhà chủ cháu đi đương nào thì ra đến biển được ạ? Cậu trả lời đáng ngạc nhiên là. “Đường nào cũng ra đc biển cả. cháu chỉ cần nhớ đường về là được”. Wow. Nghe đã thấy thích. Nhưng không may cho mình là mình đi 20 phút vẫn không thấy biển đâu. Thật kém may mắn vì mình đã chọn con đường dài nhất. :(. Tự tin quá không thèm xem bản đồ nên mới thế. Bật map lên mình mới thấy có một con đường chạy vòng quanh sát bờ biển. còn đường mình ấn tượng nhất như khi ở Hà nội mình rất thích đi quanh hồ Tây vậy.

 

Đường Hạ Long- Là một trong những con đường đẹp nhất Việt Nam

 

Loay hoay ra đến bờ biển thì đúng lúc mặt trời lặn. lần đầu tiên, lần đầu tiên mình thấy mặt trời lặn đẹp như thế. Hoàng hôn ở ở đây thật khác biệt. tổng thời gian mình thấy mặt trời lặn đến lúc nó chin xuống đáy biển chắc tầm 15 phút. Nhanh nhất là 1 phút cuối. như ta thấy mặt trời di chuyển tăng tốc vậy. Trong lúc đang xem thì gặp một bác thợ nhiếp ảnh, mình gọi đùa bác là thợ săn mặt trời. :).  Bác bảo mình một năm chỉ có khoảng 10 lần mặt trời lặn đẹp như thế này thôi. Bình thường thì đến gần mặt biển nó sẽ bị mây che khuất. Cháu may mắn đấy.

Hoàng hôn tại vũng tàu

Mình đi dọc bờ biển, sau đó đến một xe bán đồ ăn dọc đường và gọi đồ ăn. Mình nghĩ là thịt xiên nhưng nó là cá xiên, các loại cá. Mình gọi mỗi thứ một loại. rồi đến một cửa hàng bán đồ hải sản. mua ghẹ. Có một điểm đặc biệt ở đây là. Nếu bạn không vào nhà hàng thì hãy mua hải sản tươi ở chợ và bảo người t chế biến luôn. Có dịch vụ này mình thấy hay hay. Sau đó mình mang một quán café vỉa hè xát bờ biển. gọi nước và ngồi nhấm nháp. Thú vị lắm bạn ạ.

Sau đấy mình mang đồ ăn ra bờ biển, gọi một cốc coca và ngồi ăn. Ăn xong  thì mình quay trở về nhà nghỉ. Nơi mà có điều rất thú vị mình muốn kể ở dưới đây. :).

Về đến gần nhà mình trả xe và về nhà nghỉ làm một giấc. sáng mai mình ngủ hết cả buổi luôn. Đến trưa mới lết được xác dậy đi ăn cơm. Vừa xuống đến nhà thì chị của Tin chào và bảo: “ em không xuống đi chơi ah? “ “ Nhưng em không biết đi đâu cả!” chị ấy liệt kê ra một loạt các điển mà mình có thể đi, cho mình xem ảnh, “Sao sáng giờ thì không xuống, sao mà chị dẫn em đi chơi được”. làm mình tiếc lắm, vì hôm qua chị của Tin bảo mình có đi từ thiện ở một huyện cách đó 40km không?  Nhưng phải đi sang ngày mai mới về nên mình sợ không kịp ra bên Tàu để đi Côn đảo. Mình tưởng chiều nay chị mới về cơ. Thế mà lại về sớm. Buồn, tiếc… <Chị tên Mai Ly, Nhưng có vẻ mình thích gọi chị bằng cái tên chị của Tin hơn, Tin là Tên gọi khác của Tiên em chị.  Chị là con cô chú chủ nhà mình thuê phòng< Nhà cô chú bán vé xe khách và cho thuê một vài phòng thừa không ở hết> > 

Chiều 3 rưỡi mình ra ban quản lý cảng Bến Đầm để làm thủ tục lên tàu đi Côn Đảo, vừa ra đến nơi thì đã nhận được tin không nên có. “Hôm nay Biển động, Tàu Côn Đảo 10 đình, ngày mai 10h bạn vui lòng gọi lại để nhận thông tin tàu có đi Côn đảo vào ngày mai không”  Thật không may mình dự định ra Côn Đảo chỉ 2 ngày. Bây mai mà đi thì mình chỉ được đi thăm quan từ 6h30 sáng đến 4 giờ chiều rồi lại phải về. Muốn đi lắm nhưng mình hủy chuyến đi vì đi tàu 11 tiếng trên biển chứ có phải gần đâu. Rồi nếu biển động mình không về kịp và nhỡ chuyển bay về hà nội thì sao?

Tàu Côn Đảo 10

 

Vậy là mình quyết định hủy chuyến đi mà thực sự rất mong muốn. trên đường về nhà mình chợt nghỉ ra những nơi mà mình chưa đi được ở đây và mình nghĩ đến chị của Tin. Haha. Quả thật mình có duyên với Vũng Tàu nhiều hơn Côn đảo, có duyên nhiều hơn với chị của Tin. Ngay tối hôm đó mình và chị của tin đi lượn thành phố Vũng Tàu trên chiếc xe SH lịch sử của chị. Haha. Mình thực sự không quen bẩm cái nút xin nhan và còi vì nó ngược, toàn bấm nhầm. Chị ấy thì toàn bảo, sao em đi chậm thế? Trong khi trên đường chả có ai vượt mình <ngoài mấy anh dân chơi không sợ mưa rơi>. :)). Mình với chị nói nhiều chuyện, trên trời dưới biển, có lẽ mình và chị hợp nhau. Hoặc có lẽ chị hay đi từ thiện nên quen nc với nhưng người cơ nhỡ như mình. :)). Mình với chị đi ăn, cái món mỳ gì nhỉ- mỳ Thảy. Mình thấy nó đặc biệt ở cái công đoạn chế biến là đầu bếp xào vào hất chảo cho mỳ bay lên đến sát trần nhà mà vẫn hứng tốt và cái vị ngọt của đường mà người miền bắc không quen ăn. :(.

Mình đi men theo con đường Hạ Long ven biển, đi theo các con sóng ấy. :v, rồi uống café, cái quán mà phải leo lên bậc đá như ở Đà Lạt ấy. rồi chúng mình lại nói chuyện nữa, nói mãi. Từ lúc trời chưa mưa cho đến lúc trời tạnh luôn. Chị làm việc ở bưu điện Vũng Tàu và là giáo viên múa … nghe thú vị phải không các bạn. Mình không biết thú vị đến cỡ nào nhưng mà nghe nói đến múa là nhìn ngay vào người. :)). Không có ý gì, chỉ là sự tò mò không hề nhẹ. :)). Sau khi trời tạnh mưa thì chúng mình đi tiếp dọc bờ biển. rồi rẽ phải lên dốc, rẽ trái, rẽ trái rồi rẽ phải. chúng mình đang đi lên núi, lên ngọn hải đăng Vũng tàu. Tuyệt với, nhưng đi càng lên cao thì đường càng vắng, đi như trong rừng đấy, mình đọc được cái biển báo ở đây: “không dừng xe ở đây” mình không biết người ta cảnh báo đoạn đường khuất tầm nhìn hay là nhiều cướp nữa. Mình đoán là chắc chị cũng sợ, với lại chúng mình cũng mới quên nhau được một ngày. Mình là yêu DÂU xanh. :)). Đùa vậy thôi chứ phải nói cũng sợ thật, càng đi càng không có ai, không đèn đường, như đi vào rừng ấy. sau khoảng 10 phút lo lắng thì chúng mình lên đến chỗ ánh sang nơi đỉnh ngọn núi, rồi lên chút nữa rất nhiều người, chắc vì mình đi không sớm mà cũng không phải muộn nên không gặp ai trên đường. lên đến ngọn hải đăng gửi xe xong đi lên chỗ ngắm cảnh, thật choáng ngợp, mình bất giác thốt lên “wow”  mọi người quay lại nhìn như chưa bao giờ họ thấy ai như thế ấy. nhưng phải nói. Nhìn từ trên cao cảnh vật thật đẹp, đẹp như trong tranh ấy. từ trên đây mình có thể nhìn thấy toàn khung cảnh Vũng Tàu vào bạn đêm.

View từ ngọn hải đăng xuống- Trên thực tế thì nó đẹp hơn rât nhiều

 

Những con đường bam sát biển và men theo những ngọn núi. Ánh điện của nhà và đèn tàu thật choáng ngợp. phải nhìn từ đây bạn mới nhận thấy đấy là tàu, bởi vì bạn đêm nếu bạn nhìn từ dưới đường thì bạn thấy phía xa ngoài biển là đèn, hàng loạt đèn bạn ạ, như bạn nhìn thấy đất liền ấy. không khí ở đây mát mẻ và tuyệt vời lắm. Sau khi ngắm cảnh và chụp choẹt ảnh xong thì chúng mình lên đường đi xuống, trên đường thì chị  chỉ cho mình những điểm mà ngày mai mình có thể đến một mình vì chị phải đi làm. Buồn thật :(. buổi tối thì mình chỉ ngắm được thôi. Mình nhận ra điều này. Buổi tối để ngắm là chính, buổi ngày mới là để chơi. :v

Author: Nguyễn Linh